Cộng đồng sở thích đa nội dung
Tìm
Góc tâm sự
Góc tâm sự
5243 3305
Tình yêu như bát cơm thiu. Không ăn thì đói mà ăn vào thì đau.
Đăng bài
Tài Lợi Nguyễn
08:34 08/31
Chuyện kể về ngày Quốc khánh 2-9-1969 CHẤT HÙNG CA TRONG BÀI ĐIẾU VĂN TIỄN ĐƯA BÁC (Hồ Công Thiết 19/05/2020 ) (ĐHVO) Năm 1969, tin Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời trong thời điểm khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang còn dang dở khiến hầu như mọi người dân Việt Nam ai cũng bàng hoàng. Lễ truy điệu được ấn định ngày 9/9/1969, nhưng đến tận chiều tối ngày 6/9, khâu quan trọng nhất là bài điếu văn vẫn chưa hoàn thành. Cả hai bản dự thảo điếu văn đều không được tập thể Bộ Chính trị thông qua. Tối ngày hôm ấy, Tổng bí thư Lê Duẩn sau khi rời cuộc họp về nhà đã cho gọi ngay hai trợ lý của mình là ông Đống Ngạc và ông Đậu Ngọc Xuân lên gặp. Tổng bí thư trao đổi với hai ông về những vấn đề lớn cần đề cập trong điếu văn, cách hành văn sao cho giản dị mà vẫn truyền cảm, chứ không lâm li bi đát, sáo mòn như trong các bài điếu văn khác. Bên cạnh đó, hai ông cũng được yêu cầu cần tham khảo các bài điếu văn của Ăng-ghen đọc trước phần mộ Các Mác, của Stalin khi tiễn biệt Lê-nin. Đặc biệt, cần tham khảo bài điếu văn của Hồ Chủ tịch đã đọc khi vĩnh biệt nhà cách mạng lão thành Hồ Tùng Mậu. Mặc dù đã được Tổng bí thư Lê Duẩn định hướng, nhưng từ lúc được giao nhiệm vụ tới tận nửa đêm, cả hai ông vẫn chưa viết xong câu mở đầu. Trách nhiệm cũng như nỗi bi thương khi không dám nghĩ rằng Bác đã đi xa đè nặng lên tâm trí, khiến ngồi trước trang giấy mà hai ông vẫn không thể nhấc nổi cái bút viết bài điếu văn. Vì lao lực nhiều ngày, ông Đậu Ngọc Xuân bị ngất đi ngay trên bàn làm việc, khiến ông Đống Ngạc phải dừng nghĩ, cùng tổ phục vụ lo thu xếp cho ông Đậu Ngọc Xuân tĩnh dưỡng. Sau khi lo liệu mọi việc, trở lại bàn làm việc, ông Đống Ngạc tĩnh trí, cầm bút viết như tự nói với lòng mình: "Hồ Chủ tịch kính yêu của chúng ta không còn nữa!”. Ngay khi viết xong câu đó, ông như bừng tỉnh, viết liền một mạch đoạn mở đầu về nỗi đau khi Bác mất. Ông ghi nhận cuộc đời và công lao to lớn của Bác đối với dân tộc, nhân dân bằng câu khẳng định: “Dân tộc ta, nhân dân ta, non sông đất nước ta đã sinh ra Hồ Chủ tịch – Người anh hùng dân tộc vĩ đại, và chính Người đã làm rạng rỡ cho dân tộc ta, nhân dân ta, non sông đất nước ta...”. Những nhiệm vụ cụ thể kế tục sự nghiệp của Chủ tịch Hồ Chí Minh được ông chuyển thành 5 lời thề dứt khoát của Ban chấp hành TW Đảng với Bác Hồ, với toàn quân, toàn dân. Để tăng sức truyền cảm và tỏ rõ ý chí, ông lặp lại điệp khúc trước mỗi câu thề: “Vĩnh biệt Người, chúng ta thề !”. 5 giờ sáng ngày 7/9/1969, ngay khi ông Đống Ngạc vừa đặt xong dấu chấm than kết thúc bài điếu văn thì Tổng bí thư Lê Duẩn cũng vừa xuất hiện trước cửa phòng. Ngay lập tức, bài điếu văn với từng câu chữ rung động lòng người đã được Tổng bí thư Lê Duẩn cho đánh máy, gửi từng Ủy viên Bộ chính trị và Ban bí thư xem xét lúc 8 giờ sáng cùng ngày. Về cơ bản, mọi người đều nhất trí với điếu văn do ông Đống Ngạc chấp bút, nhưng việc chỉnh lý để từng câu chữ cho chuẩn xác, ý tứ cho nhuần nhuyễn hơn nữa cũng phải làm tới 11 giờ mới xong. Đến 20 giờ ngày 7/9/1969, sau khi Ban đối ngoại dịch ra 5 thứ tiếng Nga, Anh, Pháp, Trung Quốc, Tây Ban Nha và được Tổng bí thư Lê Duẩn đặt bút ký, bài điếu văn mới chính thức hoàn thành. Ngày cử hành Lễ tang Chủ tịch Hồ Chí Minh, trời mưa tầm tã như khóc thương người. Mọi hoạt động ở Hà Nội khi ấy dường như bị ngưng trệ. Từ trong nhà ra đến ngoài đường, ai cũng im lặng, lầm lũi đi trong mưa. Một không khí u buồn, bi thương bao trùm khắp Thủ đô và phủ đầy lòng mỗi người dân đất Việt. Đến tiễn đưa Bác, nhiều người không cầm được nước mắt. Tiếng khóc từ khối thiếu niên lan sang khối các bà các chị, rồi lan tới cả những người đàn ông. Ai cũng cảm thấy hẫng hụt và đau buồn khi dự lễ tiễn biệt Bác Hồ. Đồng chí Tổng Bí thư Lê Duẩn thay mặt Ban chấp hành Trung ương Đảng đọc điếu văn tiễn đưa Người. Ngay khi câu đầu tiên của bài điếu văn cất lên: “Hồ Chủ tịch kính yêu của chúng ta không còn nữa! Tổn thất này vô cùng lớn lao! Đau thương này thật là vô hạn!”, tiếng khóc lại lớn hơn khiến ông phải dừng lại, chờ mọi người ngớt khóc. Khi ông đọc tới câu: “Dân tộc ta, nhân dân ta, non sông đất nước ta đã sinh ra Hồ Chủ tịch - Người anh hùng dân tộc vĩ đại, và chính Người đã làm rạng rỡ dân tộc ta, nhân dân ta và non sông đất nước ta” thì tiếng khóc dần bé lại. Và rồi, cả Quảng trường Ba Đình vang dội lời “Xin thề” khi Tổng Bí thư đọc 5 lời thề nguyện kế tục sự nghiệp Hồ Chí Minh của toàn Đảng, toàn quân, toàn dân. Với mỗi câu thề được Tổng bí thư Lê Duẩn đọc lên là hàng vạn cánh tay cùng giơ cao, và tiếng hô “Xin thề” vang khắp quảng trường. Có lẽ, kể từ ngày thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tới mãi về sau, chưa có và sẽ không thể có một bài điếu văn có sức lay động lòng người lớn lao và xúc động đến vậy. Đến nay, đã nhiều năm trôi qua, nhưng sức mạnh lan tỏa của bài điếu văn trong Lễ truy điệu Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn còn nguyên đó. Bài điếu văn tiễn đưa Hồ Chủ tịch được coi là một văn kiện lịch sử đặc biệt, được thể hiện một cách hào hùng, xúc động; là tinh hoa của trí tuệ Bộ chính trị và Ban bí thư, và cả tâm huyết, tình cảm của ông Đống Ngạc dành cho Bác Hồ kính yêu. Những âm hưởng đau buồn nhưng không bi lụy, hào hùng nhưng vẫn bình dị và truyền cảm ấy đã làm rung động trái tim mỗi người dân Việt Nam và bạn bè thế giới!
Linh Anh Trương
07:01 08/14
LHQ, người bạn cùng bàn này của tôi có dáng người rất cao. Cậu ấy thích chơi bóng rổ và thuộc đội bóng rổ của trường. Vóc dáng của cậu ấy hình như cũng khá cân đối, cơ bắp và bụng 6 múi đều có hết, nhưng không phải là vóc dáng kiểu tập gym. Tôi nghĩ có lẽ là thuộc kiểu vóc dáng vừa đẹp. Nhưng mà tôi luôn cảm thấy bản thân không thích hoặc say mê điên cuồng những người có cơ bắp và bụng 6 múi. Có lẽ tầm nhìn của tôi còn hạn hẹp vào thời điểm đó. Khi cậu ấy chơi bóng rổ, thay quần áo hoặc bơi thì đều sẽ lộ phần trên của cơ thể. Tôi đều lẳng lặng nhìn đi chỗ khác, giả vờ như không nhìn thấy gì. Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên tôi chạm vào cơ bụng của cậu ấy… Biệt danh của tôi là “cá chép”, nhưng cậu ấy luôn gọi tôi là “cá chép mập”, nhưng thời điểm đó tôi khá gầy, không đến 45kg, nên lúc đầu cậu ấy gọi như vậy thì tôi giận lắm, sau này khi đã quen với cách gọi đó rồi thì tôi cũng lười biếng đôi co với cậu ấy. Một lần tôi ngồi trò chuyện với cậu ấy, cậu ấy lại gọi tôi là cá chép mập, tôi liền hỏi cậu ấy, “Ngoài khuôn mặt tròn ra, thì mình còn mập ở chỗ nào nữa chứ?” Cậu ấy nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới và nói: “Cậu đâu có để mình nhìn những chỗ khác đâu.” Tôi thực sự không muốn nói chuyện với cậu ấy nữa… Sau đó tôi phớt lờ cậu ấy, và làm việc riêng. Cậu ấy lại nói với tôi rằng cậu ấy khá mập khi còn học tiểu học, đến cuối cấp hai thì đột nhiên lại cao hơn và gầy hơn. Tôi vẫn phớt lờ cậu ấy, cậu ấy liền lẩm bẩm một mình: “Cậu phải học hỏi thêm từ mình, tập thể dục nhiều lên đi …vv...” Tôi thấy cậu ấy ồn ào quá, liền trả lời cậu ấy: “Mình biết rồi.” Vừa trả lời xong thì cậu ấy lại phấn khích và nói với tôi: “Cho cậu cảm nhận một chút nhé.” rồi bất giác nắm lấy tay tôi và đặt lên phần bụng của cậu ấy, tôi muốn rút tay lại nhưng cậu ấy nắm quá chặt. Sau đó cậu ấy buông tay tôi ra và hỏi tôi: “Cảm nhận được chưa?” “Cảm nhận được rồi, cậu là một tên biến thái.” Trên thực tế, tôi đã không cảm thấy bất cứ điều gì khi sờ bên ngoài áo, nhưng vô cùng ngượng ngùng khi bị cậu ấy chọc ghẹo như vậy…
Linh Anh Trương
07:01 08/12
Linh Anh Trương
06:20 08/10
Tôi hôn cậu bạn cùng bàn của tôi... Tôi là một cô gái, cậu ấy là một chàng trai… Vốn dĩ tôi chỉ đang lặng lẽ làm bài tập trong lớp học thêm buổi tối, thì cậu bạn ở bàn dưới dùng một chiết bút chọc nhẹ vào lưng tôi, hóa ra chỉ là để hỏi bài, nên tôi liền giải thích cho cậu ta một cách chi tiết. Sau khi cậu ta hiểu rồi thì tôi tiếp tục làm bài tập. Một lúc sau, cậu bạn ở bàn dưới lại dùng bút chọc nhẹ vào lưng tôi. Tôi đang giải các bài toán, đang rất bận, làm gì có thời gian mà để ý đến cậu ta chứ. Sau đó, cậu ta lại chuyển sang hỏi bạn cùng bàn của tôi, người bạn cùng bàn này lại phải quay người lại giảng giải cho cậu ta. Một lúc sau, lại có ai đó chọc nhẹ vào lưng tôi (cảm giác như lưng của tôi sắp giống như cổ của thám tử Mouri trong truyện Conan luôn rồi), tôi rất bực mình, có để tôi yên ổn làm bài tập hay không đây? Tôi tức giận quay đầu lại, và ngay lúc tôi quay đầu lại với tốc độ rất nhanh đó, thì môi của tôi chạm vào khuôn mặt của người bạn cùng bàn của tôi ... Tôi sững sờ, ngượng ngùng nhìn cậu bạn cùng bàn này. Vài giây sau, cậu bạn cùng bàn này khẽ nói với tôi: “Cậu vừa hôn tớ.” Tôi??? Cậu bạn bàn dưới kia liền bật cười thành tiếng ... Tôi ra sức phủ nhận, và nói với cậu ấy rằng là mũi của tôi chạm vào mặt cậu ấy. Nhưng anh chàng này lại nhắc lại một lần nữa: “Cậu vừa hôn tớ.” Ôi, tôi xấu hổ quá đi mất! Tôi quyết định giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, tôi quay đầu lại và tiếp tục bài tập. Liếc sang vẫn thấy cậu ấy vẫn đang nhìn tôi. Tôi nhìn cậu ấy một cái, rồi nói với cậu ấy: “Lúc nãy cậu ngồi sát như vậy để làm gì chứ?” “Mình muốn xem cậu làm bài tập đó như thế nào” “Từ khi nào cậu cần phải xem người khác làm bài tập toán học?” (Cậu ta là học sinh đại biểu phụ trách môn Toán của lớp) “Mình thích” Tôi: …… Nói tóm lại, tôi đã mang một tâm trạng vô cùng xấu hổ để trải qua lớp học thêm buổi tối khiến người ta suy sụp đó... Ngay khi tiếng chuông tan học vang lên, tôi nhanh chóng thu dọn đồ đạc, lao ra khỏi lớp mà không hề ngoảnh đầu lại. Đi được nửa đường, không ngờ cậu bạn cùng bàn kia lại đuổi kịp tôi, rồi hỏi tôi: “Hôm nay sao cậu đi nhanh vậy?” “Đói bụng” “Mình mời cậu ăn tối” “Không cần đâu, mẹ mình đã nấu bữa tối cho mình rồi” Sau đó cậu ấy vẫn cứ nói này nói kia, thật ra, tôi đang rất bối rối, và thực sự cảm thấy xấu hổ ... Sau đó vì không thuận đường nên chúng tôi cũng tách ra. May thay, cậu ấy không đề cập đến chuyện xảy ra ở tiết tự học nữa ... Trước khi đi ngủ, tôi đột nhiên nghĩ rằng cậu ấy thường mua bữa sáng cho tôi. Tôi tự hỏi liệu ngày mai cậu ấy có còn mua bữa sáng cho tôi nữa hay không ... Nghĩ mãi nghĩ mãi rồi tôi cũng ngủ thiếp đi. Ngày hôm sau, khi tôi đến trường, tôi đã tự mang theo một hộp bánh quy, và nghĩ rằng, cho dù cậu ấy không mua bữa sáng cho tôi, tôi cũng sẽ không đói. Khi tôi đến cửa lớp, từ xa tôi đã nhìn thấy bánh mì và sữa Ovaltine yêu thích của tôi được đặt trên bàn của tôi. Cậu bạn cùng bàn kia còn vẫy tay chào tôi… Dường như không có gì thay đổi, và chúng tôi cũng không còn nhắc lại buổi tối tự học hôm đó nữa. Nhưng sau này mỗi lần cậu ấy tiến lại rất gần tôi, tôi đều lùi người lại trong vô thức hahaha!
Linh Anh Trương
02:03 08/04
Những người đang ở giai đoạn đầu mới yêu, nếu thấy mình không còn thích đối phương nữa thì trước tiên cần bình tĩnh để suy nghĩ cho kỹ, xem mình rốt cuộc là không thích đối phương ngay từ đầu hay bây giờ mới bắt đầu không thích họ. Nếu sự không thích đó chỉ mới bắt đầu xuất hiện trong thời gian gần đây thì mối quan hệ này có thể còn cứu vãn được, có thể hồi sinh được. Nếu bạn đã nghĩ một cách rất thấu đáo và thấy rằng, ngay từ đầu bạn đã không thích đối phương thì hãy kết thúc mối quan hệ này càng sớm càng tốt. Điều này không chỉ thể hiện trách nhiệm với đối phương mà còn là trách nhiệm đối với chính bạn. Nếu là trường hợp đầu tiên thì tất cả những gì bạn cần làm là không gặp bạn trai trong một khoảng thời gian và ở một mình, bình tĩnh suy nghĩ và để trạng thái tinh thần của bạn bình tĩnh lại. Bạn có thể nói với bạn trai rằng, bạn chưa thích ứng được với việc có hai người nên bạn cần thời gian để điều chỉnh. Sau đó, khi ở một mình trong thời gian này, bạn hãy bình tĩnh và đừng tiếp tục nghĩ về mối quan hệ giữa hai người. Bạn chỉ cần làm những gì bạn muốn làm để bản thân tĩnh lặng lại. Sau khi bình tĩnh lại, bạn có thể nhớ lại từng chi tiết, từng sự việc sau khi hai bạn thiết lập mối quan hệ, từ đó tìm ra những ưu điểm của đối phương mà bạn đã không nhận ra trước đó, cảm nhận sự dịu dàng và quan tâm của đối phương và cố gắng thắp lại ngọn lửa tình yêu. Bạn cũng có thể lập kế hoạch về những gì hai bạn muốn làm sau đó, sau đó thực hiện từng việc một để tạo ra khoảng hồi ức chung tươi đẹp thuộc về cả hai bạn, để tăng sự phụ thuộc vào đối phương của cả hai người. Tiếp theo, chúng ta phải nói về trường hợp thứ hai. Trước khi phân tích chúng ta cần phải làm gì trong trường hợp thứ hai, tôi muốn hỏi mọi người một câu hỏi: Tại sao rất nhiều người không thể vượt qua nổi ba tháng đầu sau khi xác định mối quan hệ? Là thực sự không phù hợp hay thực sự không thích họ? Trên thực tế, tất cả đều không đúng. Đó là vì ngay từ ban đầu bạn đã không yêu họ. Lý do là vì, thời gian tìm hiểu giữa hai người trước khi thiết lập mối quan hệ quá ngắn, dẫn đến việc thiết lập mối quan hệ khi chưa thực sự hiểu rõ về nhau. Hai người không biết rõ về nhau, thậm chí có thể không hiểu tính cách và sở thích của nhau, nhưng lại dấn thân vào một mối quan hệ thân thiết và muốn ở bên đối phương. Nếu tính cách và sở thích của hai người hợp nhau, điều này là quá tốt và không còn gì để nói, nhưng nếu một người lạnh lùng như băng và người kia thì nồng nhiệt như ngọn lửa thì việc ở cùng nhau và thân thiến với nhau giữa hai người sẽ trở nên rất đau khổ. Nhiều cặp đôi đã thiết lập một mối quan hệ và chia tay trong vòng chưa đầy ba tháng là do giữa họ không có sự hòa hợp, hoặc thậm chí có thể nói rằng giữa hai người không có khả năng hòa hợp. Kết quả là hai người không thể tìm được tiếng nói chung trong một mối quan hệ thân mật. Có lẽ chỉ vì hai người cảm thấy tương đối thoải mái trong mối quan hệ ngắn hạn khi họ là những người bạn bình thường và họ lầm tưởng rằng họ có tình cảm với người kia. Nhưng đây chỉ là sự quý mến chứ không phải là tình yêu. Và sự quý mến này không đủ để nâng đỡ cho mối quan hệ thân mật giữa hai người, không đủ để bạn và anh ấy duy trì được mối quan hệ thân mật trong thời gian dài. Trạng thái này thực sự gần giống với một cô gái dễ dãi trong tình yêu: Rõ ràng là không thích người này, nhưng vì người này rất tốt đối với tôi, nên tôi không muốn rời xa anh ấy, tôi muốn tiếp tục tận hưởng sự chăm sóc và quan tâm của anh ấy dành cho tôi. Đối với những người đang yêu, một khi họ đã nhận ra rằng họ không còn thích đối phương nữa, nhưng họ không sẵn sàng từ bỏ đối phương vì muốn nhận được sự quan tâm của họ thì về cơ bản sẽ xảy ra hiện tượng là: Phản bội đối phương. Nếu không yêu nhưng vẫn ở bên nhau thì khi xuất hiện một người thực sự khiến bạn rung động, chắc chắn bạn sẽ dễ dàng từ bỏ anh ấy mà không một chút do dự để ngã vào lòng người khác. Đối với một món đồ chơi mà bạn đã chán từ lâu, thì cho dù trước đây nó có mang lại cho bạn bao nhiêu kỷ niệm đẹp đi chăng nữa, nó cũng sẽ trở nên vô nghĩa trước đồ chơi mới. Bạn sẽ muốn ném nó xuống đất một cách nhanh chóng để chơi với đồ chơi mới và thậm chí còn hận bản thân sao mình không ném nó đi sớm hơn. Sau khi bạn đã bình tĩnh suy nghĩ thấy đáo, bạn thấy mình thực sự không thích đối phương và cũng không có khả năng bạn sẽ thích đối phương. Lúc này, bạn nên kết thúc mối quan hệ đó càng sớm càng tốt. Vì không yêu, thậm chí bạn cũng sẽ không có cảm giác tội lỗi vì những gì đối phương đã làm cho bạn. Nếu bạn chỉ buồn chán trong một thời gian ngắn, bạn có thể tạm thời thoát khỏi mối quan hệ và tận hưởng cuộc sống độc thân mà không phản bội đối phương; Nếu thực sự không có tình yêu, thì hãy dũng cảm kết thúc nó, thay vì dằn vặt nhau thì tốt hơn là nên xa nhau.
Linh Anh Trương
10:04 08/03
Tình yêu đẹp không phải là được hàng triệu người yêu thích mà là một người chỉ thích một mình bạn trong hàng triệu người. Mấy ngày hôm nay khi lướt mạng, tôi thấy có một câu nói được rất nhiều người tán thành: Nếu có rất nhiều người thích bạn, thì chắc hạn bạn là người rất kém cỏi. Câu nói này thoạt nghe có vẻ không hợp lý, có nhiều người thích chẳng phải là một việc tốt hay sao, tại sao lại chứng minh ngược rằng như vậy là do người đó kém cỏi? Nhưng suy nghĩ kỹ lưỡng, điều này đúng là sự thật. Nếu có nhiều người khác giới theo đuổi bạn, thì điều đầu tiên bạn phải làm là tự suy ngẫm lại bản thân. Có phải do bạn không đủ xuất sắc nên ai cũng có đủ tự tin để theo đuổi bạn, chứ đừng nên nghĩ rằng bản thân mình thật đặc biệt. Tôi đã từng nói rằng, có hai điều kiện để quyết định việc một người đàn ông sẽ theo đuổi một người phụ nữ. Một là giá trị của bạn, điều này thật dễ hiểu. Bạn là Cao Viên Viên và bạn là một người bình thường, thì số lượng người theo đuổi sẽ hoàn toàn khác nhau. Và cái khác là khả năng có được bạn, hay nói cách khác, đó là tỷ lệ thành công khi theo đuổi bạn. Nếu bạn xinh đẹp như Cao Viên Viên, chắc hẳn sẽ có rất nhiều người muốn đuổi theo bạn, nhưng những người có hành động thực sự để theo đuổi bạn sẽ ít hơn rất nhiều so với những người chỉ biết nói suông. Có một phương pháp đánh giá trong kinh tế học, được gọi là lý thuyết quyết định cung và cầu. Nguồn cung càng ít hoặc nhu cầu tài nguyên càng lớn thì giá càng cao. Cái đẹp chắc chắn là nguồn tài nguyên khan hiếm, vì vậy các cô gái xinh đẹp khi tìm kiếm đối tượng cũng như vậy. Họ sẽ chọn đối tượng tốt nhất, ưu tú nhất theo cấp độ của bản thân và giá trị nhan sắc của họ, đây cũng là một sự lựa chọn tự nhiên. Trong hầu hết các trường hợp, đàn ông thường là người chủ động trong tình yêu, họ phải trả chi phí cao hơn khi theo đuổi một người con gái vì con gái thường là người thụ động. Khi theo đuổi thất bại thì những chi phí này sẽ trở thành chi phí chìm và không mang lại bất kỳ lợi ích nào. Đàn ông cũng là loài động vật rất thực tế và rất có hiểu biết. Khi họ biết kết quả của việc theo đuổi bạn, rất có khả năng họ vẫn sẽ thất bại sau khi tiêu tốn nhiều chi phí và công sức, khi đó, hầu hết sẽ không sẵn sàng hành động khi có thể dự đoán trước kết quả. Những lời nói cửa miệng thì chẳng tiêu hao gì nên có thể dễ dàng nói ra, nhưng khi phải đầu tư thời gian, tiền bạc và công sức thì họ sẽ không sẵn sàng. Nếu bạn thực sự có nhiều người khác giới theo đuổi, thì có hai trường hợp có thể xảy ra: Một là giá trị của bạn cực kỳ cao, cao đến mức họ cảm thấy rằng ngay cả khi họ phải đối mặt với nhiều vòng vây đối thủ, chỉ cần có được bạn thì cho dù có phải đầu tư bao nhiêu tiền bac, thời gian và công sức, họ cũng sẵn lòng. Nhưng thông thường, trường hợp này chỉ xảy ra trong những bộ phim điện ảnh, còn trong cuộc sống thực là vô cùng hiếm. Trường hợp thứ hai là khả năng có được bạn cực kỳ cao, hoặc ít nhất là "Nhìn có vẻ rất cao", để đàn ông cảm thấy rằng, họ chỉ cần nói một vài từ ngọt ngào là có thể dễ dàng nắm tay bạn đưa về nhà.  Trong trường hợp này, miễn là các điều kiện khác của bạn không tệ đến mức không thể chấp nhận được, còn không thì chắc chắn sẽ không thiếu người theo đuổi, bởi vì đàn ông về cơ bản không chống lại được các cơ hội giao phối chi phí thấp. Cách đây một thời gian, tôi đến một bữa tiệc sinh nhật của một người bạn. Ngay khi tôi vừa bước vào phòng tiệc, tôi thấy một cô gái tay cầm một ly rượu và nói với tất cả mọi người bằng vẻ rất tự đắc, các bạn ở đây ai cũng đều gần 30 tuổi rồi, tại sao bạn lại độc thân như vậy? Không giống như tôi, tôi thực sự không biết phải chọn ai. Vài ngày trước, có một người lái chiếc BMW đến rủ tôi đi ăn mỗi ngày, đồng thời còn tặng cho tôi một chai nước hoa Chanel, nói rằng sẽ cưới tôi. Trước đó, cũng có một người lái chiếc Mercedes nói rằng sẽ ly dị vợ vì tôi. Tôi để ý thấy, một vài cô gái ngồi bên cạnh cô ta dường như không quan tâm đến lời nói của cô ta, nhưng có một vài chàng trai nghe thấy vậy thì đứng dậy và rót rượu cho cô ấy. Theo như tôi biết, người đàn ông lái chiếc Mercedes-Benz mà cô gái đó nói thực sự đã theo đuổi cô ta rất quyết liệt, thậm chí còn hứa sẽ li dị vợ để cưới cô ta, nhưng chỉ ba tháng sau khi bị vợ phát hiện thì đường ai nấy đi. Tôi cũng biết người đàn ông lái chiếc xe BMW có điều kiện kinh tế thực sự rất tốt, nhưng phụ nữ đối với anh ta là không bao giờ đủ. Anh ta luôn cho rằng mình cao giá và tán tỉnh rất nhiều cô gái, cô gái này chỉ là một trong số đó. Trên thực tế, cô bạn của tôi cũng rất đáng thương. Cho đến bây giờ, cô ấy vẫn chưa gặp được một người đàn ông thực sự yêu cô ấy và vì cô ấy. Cô ấy luôn thích cảm giác được bao quanh bởi các chàng trai, bất kể là họ đã kết hôn hay chưa, bất kể là họ có chân thành với cô ấy hay không. Thực tế, với một cô gái, được nhiều chàng trai không phù hợp yêu thích chưa hẳn đã là một điều tốt. Khi còn độc thân, điều chúng ta sợ nhất là gặp người dễ dãi. Tôi luôn muốn các cô gái hiểu được sự thật rằng, ngay cả khi có hàng vạn chàng trai thích thì đó cũng chưa chắc là một điều tốt. Một cô gái, nếu đã quen với những sự ái mộ "kém chất lượng" sẽ khiến cho giới hạn yêu cầu của họ ngày càng thấp hơn. Có một câu nói mà tôi rất thích, đó là có nhiều mối quan hệ kém chất lượng không bằng ở một mình nhưng lại có chất lượng. Khi bạn đã quen với cảm giác được nhiều người đàn ông thấp kém vây quanh và vẫn tự mãn vì điều đó thì cuộc sống của bạn chỉ có thể bao quanh những người này. Do đó, chúng ta phải cố gắng tránh sự theo đuổi chất lượng thấp như này càng nhiều càng tốt. Phương pháp cơ bản nhất là làm tăng giá trị của chính mình, có như vậy thì chất lượng của những người theo đuổi chúng ta cũng sẽ tự nhiên tăng theo. Tôi có một người bạn gần 30 tuổi và có điều kiện rất tốt, xinh đẹp và biết cách chăm sóc bản thân. Khi cô ấy đi ra ngoài, mọi người cứ nghĩ cô ấy mới hơn 20 tuổi thôi, cô ấy có thu nhập tốt, nhưng cô ấy lại độc thân bấy lâu nay. Nhưng thời gian gần đây tôi cũng nghe nói cô ấy chuẩn bị đính hôn. Cô ấy nói rằng, độc thân lâu như vậy, cô ấy cũng thực sự rất lo lắng, nhưng thực tế cũng có rất ít người theo đuổi cô. Thứ nhất, bởi vì tiêu chuẩn của cô ấy khá cao, thứ hai là vì cô không bao giờ tiếp xúc với những chàng trai kém hơn mình. Mãi đến đầu năm nay, cô ấy mới gặp được một người rất tuyệt vời, thu nhập gấp nhiều lần cô, rất chung thủy trong tình yêu và sự nghiệp cũng ổn định và thăng tiến. Bạn muốn gặp một chàng trai ưu tú thì bạn phải trở thành một người ưu tú. Có một phương pháp khả thi khác là giảm khả năng có được bạn. Khi có một người khác giới có “giá trị thấp” bày tỏ tình cảm với bạn, hãy dứt khoát từ chối, đừng cho anh ta cơ hội hy vọng. Hãy tin tôi đi, họ sẽ không bao giờ có đủ can đảm và kiên trì để chiến đấu để có được bạn đâu. Nếu bạn thực sự ngại, không thể trực tiếp nói lời từ chối, thì bạn có thể lạnh lùng hơn một chút khi đối phương săn đón bạn. Bạn có thể trả lời bằng những câu ngắn gọn như "um", "oh", "Tôi biết". Vài lần như vậy là các chàng trai sẽ hiểu được thái độ của bạn đối với anh ta. Người được sư tử bảo vệ thường coi thường những con chó hoang. Tình yêu của một số người là cho bạn cả thế giới mà bạn thích, trong khi đó tình yêu của một số người chỉ là mỗi ngày hỏi bạn 800 lần rằng bạn đang làm gì, bạn đang ở đâu, tình yêu của họ chỉ dừng ở cửa miệng, nói rồi có nghĩa là làm rồi, thực sự có giá rất rẻ mạt. Vì vậy, khi bạn thu hút được nhiều người theo đuổi như vậy, tôi hy vọng bạn có thể xem xét lại chính mình xem có phải mình thực sự rất tệ không. Rốt cuộc thì, tình yêu đẹp không phải là được hàng triệu người yêu thích mà là họ chỉ thích bạn trong hàng triệu người.