Cộng đồng sở thích đa nội dung
Tìm
Góc tâm sự
Góc tâm sự
5222 3166
Tình yêu như bát cơm thiu. Không ăn thì đói mà ăn vào thì đau.
Đăng bài
0935848674
07:43 07/25
khôn
07:47 07/23
Tôi biết hỏi câu này nhiều người nghĩ tôi là 1 đứa bất hiếu. Nhưng tôi phải nói rằng tôi hận họ. Tôi biết chứ sự khác biệt đối sử giữa con cả và con thứ là không tránh khỏi. Tôi sinh là là con cả lại là con gái. Hiện tại tôi đang học năm 3 tại một ngôi trường y top đầu cả nước còn em trai tôi năm nay lên lớp 9. Ngày trước khi tôi làm hết bài tập của mình và nói với bố mẹ là con học xong rồi con xem ti vi 1 tý thì ngay lập tức t sẽ bị chửi ngay và bắt đi học tiếp còn bây giờ e trai tôi thì cả ngày nó ngồi chơi điện thoại thì không sao. Coi như việc học tốt cho mk thì cũng không sao cả. Nhưng các bạn sẽ k ai hiểu cảm giác phải cố gắng học những môn mà mk k phải là sở trường không. Năm tôi học lớp 6 tôi vào đội tuyển văn bố mẹ bắt tôi bỏ để học toán. Rồi đến khi thi đại học tôi muốn học du lịch bố mẹ ép tôi p thi vào trường y bởi vì con nhà người ta thi trường y xong về cưới chồng giàu mà giỏi. Tôi đi học đại học 3 trời vẫn k biết làm ráng về xấu mặt bố tôi chửi tôi nhưng khi tôi xin thì lại làm câu suốt ngày đi học đi trực trong viện việc gì phải làm ráng ngay cả việc cắt tóc tôi cũng phải xin phép cho mới được cắt. Tôi đi học bao nhiêu năm trời họ chưa từng hỏi tôi 1 câu rằng con có mệt không, có theo được không, có phù hợp với con không, có áp lực không, đi học có ai bắt nạt không. Không ,không bao giờ hỏi khi họ nói với tôi chỉ có những câu phải được như này như này k đc suất sắc như người ta thì ít nhất p giỏi , người ta làm đc 10 phần mày cũng p làm được 9 phần. Không được phải nói chuyện vui đùa với bố mẹ như thế là mất dạy. K bao giờ hỏi con lâu nay có khỏe không, có cần gì không, có thiếu tiền ăn không, có muốn mua gì không. Tôi đi học trước kia bị bạn bè bắt nạt dẫn đến gãy chân nhưng đói trời tôi k phải là sự hỏi han của bố mẹ tôi mà là một trận đòn cùng chửi rủa sao mày không chết quách đi ăn tốn cơm tốn gạo nuôi con chó nó còn biết coi nhà. Đến nỗi mà đến tận bây giờ tôi đi đại học ốm sít chết trên giường đi vệ sinh nôn ra máu cũng không dám gọi về xin tiền mua thuốc chỉ vì khi gọi điện mẹ tôi làm 1 câu e đau bụng bố cho đi viện rồi k rảng có gì tự lo lấy hoặc sẽ là một câu tháng trước t chuyển mày 2tr mày làm gì mà tiêu hết rồi mới đc hơn 1 tháng mà. Hay đến năm nay tôi bảo đi trực ở xa mua xe đi cho tiện bố mẹ tôi bảo ừ. Tôi cứ nghĩ rằng bố mẹ tôi sẽ mua cho tôi 1 cái cùng tàm tạm đi ra trường còn có cái đi làm dù sao tôi cũng đồng y nuôi em trai học đại học thì chắc cái xe cũng tạm ổn nhưng không bố mẹ tôi sẵn sàng mua cho em trai tôi cái điện thoại 14_15 tr cái xe điện đi học 12_13tr nhưng mua cho tôi 1 cái xe máy cũ nát 2tr xong tôi mới nói vui rằng sau con cưới chồng bố mẹ định cho con mảnh đất ạ. Không t nuôi mày nay nhiều năm sau mày dù cưới chồng không có gì cả mà lúc đó em mày còn đi học thì dù có cưới chồng cũng phải nuôi nó đến khi nó đi làm có tiền. Thế nó cả đời này không đi làm tôi cũng phải nuôi nó à! Đỉnh điểm hôm nay tôi nhờ nó rửa bát nó không rửa tôi với nó cãi nhau rồi nó cũng rửa xong mẹ t chửi tôi , tôi nói có mấy cái thôi nay gửi đi các hôm khác c rửa rồi. Xong lúc nó rửa tôi đừng nhìn nó xong mẹ tôi đi qua lườm tôi , tôi mới noi với giọng điệu vui vẻ cười đùa rằng không phải lườm con để nó làm cho quen đi xong bố tôi cầm nguyên một cái gạt tàn bằng thủy tinh đập thẳng vào đầu tôi. Lúc đó tôi ngơ luôn , tôi không biết lý do tôi bị đánh là gì luôn. Bà nội tôi thấy thế mới nói xong bố lắm câu tại bà nên nó mới hư. Bà t mới nói tao nói có sai đâu mà nhà này nó là số khổ nhất ăn không dám ăn mặc không dám mặc bạn bè không có đi chơi k dám đi em làm sai cũng chửi đáng nó vì không nói được em còn con mẹ nó nấu ăn k ngon không sao mà nó nấu không ngon một bữa là chửi nó không biết miếng mà ăn nữa nói nó k biết nấu sau chó nó lấy. Con gái t đó k biết nấu nó cưới chồng biết nấu là được. Bay nói nó mất dạy tao đây nè tao đang còn sống sờ sờ đây này mà bay còn không tôn trọng t đây này tao ốm tao đau có bao giờ bay lấy thuốc cho tao hay mua cho tao 1 hộp sữa t ốm t cũng phải đi nhờ người chở đi viện t khám t ăn t cũng nhìn sắc mặt bay xem xem có được không mới ăn t ốm quá đi khám họ giới thiệu đi Hà Nội t mới về nói với bay với mấy đứa con gái. Xong sao bay chần chừ cho t đi khám xong mấy đứa cháu đưa t đi khám k ra đến hôm lần hai thằng bố mày mới đi với t xong về. Giờ t bị ung thư đau các bác kêu rút hồ sơ về để đi lên viện xin giảm đau mẹ m kêu đau tý chưa chết được đâu. T đang còn sống đây này mà m rửa t chết quách đi này bay xem mình có được không nó nói nó . Các bạn cứ thử đặt mình vào hoàn cảnh của mình xem từ bỏ sở thích, ước vong tất cả mọi thứ ngay chả nhưng thứ tủi nhục nhất như bị quầy rồi tình dục gọi điện làm phiền cũng không thể nói ra với những người đáng lẽ ra là thân cận với mình nhất. Nhưng cuộc gọi lâu ngày không phải là những câu hỏi thăm mà là chửi rủa , trách móc kết thúc nhưng cuộc điện thoại trong sự cãi vã qua lại. Nhưng lần về nhà là lại cải nhau. Người ta nói nhà là nơi t về khi mệt mỏi vậy mà t lại chỉ ước rằng không bao giờ phải về. Các bạn nghĩ xem trong hoàn cảnh đó các bạn có hận cha mẹ mk không?
Lê Tâm
06:02 07/16
hồ hữu trọng
12:36 07/14
Lê Tâm
14:33 07/11
Hăm 123
15:43 07/06